CẦN HƠN NỮA MỘT CÁI NHÌN NHÂN VĂN MỘT LỐI ỨNG XỬ VĂN HÓA

 

                                                                        Nhà văn Kao Sơn

Đi dự đại hội NVVN lần 8 về do bị công việc cuốn vào ngay nên mãi đến hôm nay nhân ngày Quốc Khánh được nghỉ dài tới 4 ngày nên mới rảnh rang tý chút lướt qua mấy trang báo mạng. Thì ra việc Hội NVVN tổ chức ĐH lần 8 đã nhận được sự quan tâm rộng rãi của rất nhiều cá nhân nhiều giới và các tổ chức xã hội. Nhiều báo Mạng của cả tập thể tổ chức hay trên các trang Blogs cá nhân đã đưa tin dành cho ĐH nhiều trang bài với những tin tức sự kiện được cập nhật khá đầy đủ phong phú về tất cả những gì kể từ khi sắp đang diễn ra trong quá trình chuẩn bị tiến hành và cả những dư âm sau khi ĐH kết thúc. Chưa nói đến những khen chê đúng sai được hình thành từ những ý thức hệ những góc nhìn khác nhau chỉ riêng điều đó thôi cũng đã nói lên sự kì vọng và quan tâm của dư luận đối với ĐH nói riêng và đói với nền văn học nước nhà noí chung. Một tín hiệu đáng mừng. Tôi đã đọc một số bài trong đó có bài của PV các báo được mời đến dự và đưa tin tại ĐH. Một số bài của người ngoài Hội và trong đó đặc biệt chú ý tới một số bài viết ý kiến của các nhà văn là Hội viên Hội NVVN tức là những người trong cuộc. Đến dự đại hội NVVN trên tư cách đại biểu chính thức nhiều nhà văn có rất nhiều ý kiến muốn đóng góp xây dựng Hội nhưng vì lí do nào đấy chưa có dịp được trình bày tại Đại Hội vậy thì trong điều kiện các cổng thông tin đang rộng mở hiện nay họ có thể tiếp tục trình bày ý kiến của mình với Hội với đồng nghiệp và với bạn đọc cả nước những người yêu văn học quan tâm đến văn học bằng những kì vọng đòi hỏi sự vươn lên để đáp ứng....

 Tôi đã đọc lại bài của nhà văn Trần Mạnh Hảo bài của nhà thơ Bùi Minh Quốc đọc ý kiến của một số nhà văn nhà thơ khác và rất trân trọng những ý kiến đó. Chưa nói đến chuyện đúng sai hay trong các ý kiến của các nhà văn nhà thơ đó còn nhiều vấn đề cần được bàn bạc trao đổi lại một cách công khai dân chủ để qua đó tiếp cận dần tới chân lí tới cái đúng cái lẽ phải... thì cái đầu tiên cảm nhận là các nhà văn nhà thơ trên đã rất dũng cảm hành sử rất người lớn thẳng thắn và những ý kiến của họ đều đã xuất phát từ cái tâm chân thật cái ý thức và cả khát vọng thật của mình. Một số giải pháp nhận định đưa ra đều xuất phát từ lòng tự tin với ý thức xây dựng cao mặc dù trong một chừng mực nào đó nó được nói ra khá gay gắt bức xúc và ít nhiều còn mang tính chủ quan phiến diện thậm chí không tưởng bởi những yêu cầu mang tính tuyệt đối của nó.

 Trong đại hội có một số nhà văn đến ĐH chỉ với mục đích được gặp bạn bè văn chương. Đó là một nhu cầu có thật và cũng đáng yêu. Văn chương là sáng tác tự thân và theo cảm nhận chủ quan của mỗi người đâu phải cứ cần có đại hội để đưa mục đích yêu cầu rồi về căm cổ viết theo là được!  Cũng lại có nhiều nhà văn đến ĐH mang theo những băn khoăn bức xúc cần phát biểu nhưng khi được lên diễn đàn có lẽ do quen viết theo cảm hứng nhiều hơn viết các tham luận mang tính lí luận cao nên có cảm giác cứ hay sợ người nghe không hiểu ý mình hoặc viện dẫn những lí luận làm cơ sở cho ý kiến nên đã sa vào việc trình bày dài dòng nói những điều mà nhiều người đã biết nhất là những định nghĩa những tiêu chí văn chương để làm luận cứ cho những ý kiến... thành thử do thời gian quy định nên cái ý chính những đề xuất giải pháp nằm ở phần dưỡi bản tham luận thì lại không kịp đọc hoặc đọc đến đó thời gian cho phép đã hết nên chủ tịch đoàn yêu cầu buộc phải dừng lại. Cái chính chưa nói được thế là bực bực với chủ tịch đoàn với thính giả với quỹ thời gian và với cả chính mình. Và những bức xúc kiểu đó có thể thông cảm được. Phần đông các nhà văn nhà thơ những thính giả ngồi bên dưới khi gặp những trường hợp như vậy đều có sự thông cảm bao dung vỗ tay mời xuống dành thời gian cho người khác nhưng cười và không có ý gì ác với người đồng nghiệp đang cau có của mình. Một kiểu ứng sử văn hóa và thân mật. Điều này trong tường thuật của một số PV các báo đã nêu khá chân thực. Nguồn Báo Người Hà Nội nêu: " Một nhà văn lần đầu tham dự Đại hội Hội Nhà văn cho biết: Các nhà văn ta nhìn chung lúc nào cũng nhiệt tình sôi nổi và thẳng thắn. Nhưng có nhiều khi vì quá say sưa tâm huyết với lời phát biểu của mình mà quên cả thời gian quên cả ý kiến của các nhà văn khác và quên cả...Đại hội".

Nhưng cũng thật buồn. Bên cạnh những cái nhìn và tiếng nói xây dựng cũng có một số bài viết ý kiến được tung ra với những giọng điệu rất khó chấp nhận mà ở đây tôi tạm gọi là lối nói thiếu văn hóa và càng khó chịu hơn khi những bài viết ý kiến ấy lại là của chính những người trong cuộc. Xin lấy một ví dụ:

Nhà văn Nguyễn Viết Đào trong bài đăng trên Việt Báo ( và cùng đó thấy xuất hiện ở nhiều báo mạng khác ) với tiêu đề:

       Đại hội Nhà văn Việt nam lần thứ 8: Y NHƯ MỘT XỚI VẬT LÀNG.

 Thú thật đọc bài viết này của PVĐ tôi rất khó chịu. Khó chịu không phải vì ông Đào đã đem "Những việc không hay trong nhà" phô ra cho "người ngoài ngõ" hay. Quả thực trong quá trình diễn ra đại hội đã có một số động thái hành động chưa hay của một số đại biểu là nhà văn nhà thơ được chính thức mời dự mà bề nổi của một số sự việc đó được ông Đào phản ánh khá trung thực bởi về bề ngoài nó đã diễn ra đúng như thế. Cái khó chịu mà bài viết tạo ra nằm ở thái độ của người viết: một thái độ thiếu tôn trọng Hội thiếu tôn trọng đồng nghiệp vơ đũa cả nắm chưa hiểu nhau chưa hiểu nguyên nhân sâu xa của động cơ những hành động đó và nhất là các ý kiến nhận định của ông Đào được nói ra trên cái thế của kẻ bề trên cùng những răn dạy rất kẻ cả đầy vẻ ta đây.

 Hãy xem ông Đào viết:

Theo dõi không khí đại hội và những chuyện xảy ra tại không gian đại hội thấy Đại hội Hội Nhà văn Việt Nam diễn ra gần giống như một "xới vật" làng; một cái làng có nhiều đám trẻ choai choai ít công ăn việc làm cứ đụng đến chuyện gì trái ý nhau một tí chưa hiểu nhau thế là chẳng ai chịu ai chẳng ai nhường nhịn ai lao vào vào vật nhau...

Tôi không hiểu sao ông Đào lại dám ví Đại hội NVVN là một cái làng có nhiều đám trẻ choai choai. Đám trẻ choai choai đó là những ai? Có phải là tuốt tuột những người mà ngay ở câu dẫn đầu bài viết ông đã nêu câu hỏi rất ngông ngạo và cũng đã tự chỉ ra: Hội 8-900 hội viên ai người lớn; 6-7 chục tuổi đầu rồi mà vẫn cứ trẻ con ?!

Rồi để chứng minh cho cái việc "đám trẻ con" ấy đã và đang hành sử mà ông gọi đích danh là "Vật nhau kiểu trẻ con" ông Đào nêu các tít:

; 1/Vật nhau giữa Đoàn chủ tịch với các Hội viên về việc bầu Đoàn chủ tịch điều hành Đại hội: 2/ Vật nhau huỳnh huỵch tứ tung khi bàn thủ tục thể thức tổ chức bầu cử Ban chấp hành tại đại hội: 3/ Vật nhau giữa các "ông trẻ" Bùi Minh Quốc Trần Mạnh Hảo với Hữu Ứơc và Chủ tịch Đoàn... Chương trình tham luận đại hội: những cuộc vật nhau chí tử..vv ...

Để tỏ cái thế của người ngoại cuộc Ông gọi tuốt tuột Chủ tịch đoàn là cái đám cái đám ngồi chịu trận trên Chủ tịch Đoàn  gọi các đại biểu dự hội nghị là đám đông việc giơ tay biểu quyết trong hội nghị là dùng đến sức mạnh của số đông tức là kéo cả làng ra để giải quyết một việc nhỏ... Người này cướp micro của người kia người kia mắng người nọ sao lại dám tranh phát biểu trước mình; có đại biểu phát biểu giống như sắp lăn ra chực vạ: Trần Mạnh Hảo đăng đàn mắng Hữu ước....Ông bình: Việc Hảo hùng hổ xông lên diễn đàn mắng Hữu Ước là đồ trẻ con cũng là một kiểu ứng xử theo cách của đám chọi con ở làng...Còn cúp micro không cho Hảo phát biểu cùng là kiểu ứng xử dùng quyền lực theo kiểu trẻ ranh...

 Xin thưa ông Đào 736 Hội viên hoàn toàn không phải là một đám đông đó là một tập thể các nhà văn Việt nam. Các thành viên trên Chủ tịch đoàn cũng không phải là một đám người ngồi chịu trận mà là những người có tâm thế và tư cách nhà văn được Đại hội nhất trí bầu lên để lãnh đạo ĐH. Việc một vài nhà văn có hành động nóng nảy thiếu kiềm chế cũng hoàn toàn không phải là hành động của đám chọi con dùng quyền lực theo kiểu trẻ ranh. Đó là sự thực và đề nghị ông phải tôn trọng họ những người mà như tôi biết so với ông họ hơn tuổi đời và tuổi Hội rất nhiều. Đây là phép lịch sự tối thiểu.

Ông Đào cũng theo chủ quan của mình phân hội nghị ra làm hai PHÁI:  hội trường lại nhao lên xông vào vật nhau giữ hai luồng ý kiến... phái "đổi mới" do nhà thơ Hữu Thỉnh cầm chịch đã cho đo ván phái "phàm là" do nhà văn-Trung tướng Hữu Ước phất cờ ?! cái gọi là tinh thần yêu dân chủ của đám đông này cũng lại rất chi là " trẻ người non dạ "...

Bình về việc có những ý kiến trái chiều nhau được tranh luận tại đại hội ví như ý của Trần Mạnh Hảo Bùi Minh Quốc với ý của Hữu ƯỚc ông Đào viết: "Ông trẻ" Hữu Ước cũng hăng lao vào xới vật ....Ông nói hàm ý "ông Đảng" không bao giờ sợ các "ông trẻ " dân chủ cả nhắc các ông này đừng có mà quá trớn.  Không hiểu khi đọc những dòng chữ này gọi Đảng là ông Đảng gọi những nhà văn nhà thơ đồng nghiệp có những yêu cầu về Dân chủ tự do là Các ông trẻ dân chủ và rồi lớn tiếng đe dọa vậy nhà văn Hữu Ước nghĩ gì!?

Rồi ông Đào nói: Cũng may đây là đại hội bàn những chuyện chung chung báo cáo những chuyện chung chunng từ báo cáo đến tham luận chỉ nêu những chuyện rông dài chứ nếu đây là một cuộc đại hội trong đó có thủ tục ví như phê và tự phê nhau trong sáng tác chẳng hạn. Nếu đại hội họp có nội dung đó thì đánh nhau to không khéo tan cả hội trường ? Bởi những ông trẻ có cái mạnh của sự nhố cái ông già thì có cái già rơ của ẩm ương gàn dở của kiểu già .

Đến đây thì thật quá đáng. Xổ toẹt tất cả mục đích của ĐH xúc phạm  khinh thường tất cả từ già tới trẻ dùng lời nói như vậy về Hội của mình các đồng nghiệp của mình thật ông Đào đã đạt tới đỉnh cao của sự ngạo mạn và thiếu văn hóa rồi. Chưa dừng lại ở đó để minh chứng cho sự cao đạo không thèm dây vào "chuyện trẻ con" của các đồng nghiệp mình trong hội trường Ông Đào còn trương lên bức ảnh ông cùng   Thái Sơn Thạch Quỳ Thanh Tùng ra vỉa hè hội thảo... lấy đó làm oai. Ông gọi thái độ của các đại biểu phát biểu là sự hung hãn trong khẩu khí của các văn nhân...rồi lại tự ra vẻ băn khoăn: Không biết cứ bắt người ta nghe điều mình nói để được cái gì không biết ? Xin thưa các đại biểu đến dự Hội nghị không phải chỉ để ngồi im nghe đọc những điều đã nêu trong các bản báo cáo đã có trong tay mà đến để nói lên tiếng nói tâm huyết của mình trao đổi với đồng nghiệp về những điều tâm đắc và nói lên nguyện vọng của họ đối với Đảng với nhà nước một điều mà nếu không có Đại hội rất khó có cơ hội để trình bày. Và đó là một yêu cầu nguyện vọng chính đáng một tiêu chí mục đích mà đại hội cần có. Minh chứng cho điều này là có hàng chục nhà văn tuổi cao sức yếu phải vượt hàng ngàn cây số từ những vùng xa xôi của đất nước về dự có nhà văn phải chống nạng lên diễn đàn. Họ đến không phải để vật nhau không phải dể ngồi nghe và bàn về những cái chung chung những chuyện rông dài. Vậy thì hà cớ gì ông lại chỉ căn vào mấy vụ việc đã xảy ra của một số đồng nghiệp ông mà bảo:   Hội thảo diễn ra trong cái khung cảnh cả hai đều có thế mạnh thế là vật nhau nhừ tử Ban chấp hành và Chủ tịch đoàn vị chủ tịch Đoàn... Ngồi im như thóc chứng kiến cảnh vật nhau. rồi: Nghe nhiều ông nhà văn lên bục phát biểu cử tọa có cảm giác những ông này do cao tuổi quanh năm ở nhà bị vợ quản thúc không cho ra khỏi nhà lại không cho nói nên được dịp ra trước đám đông thì như hổ sổ chuồng. Sao lại có thái độ miệt thị vơ đũa cả nắm vậy. Và ông PVĐ là ai mà dám tự CHO mình CÁI QUYỀN thay mặt cho mấy trăm hội viên về dự ĐH và gán ghép cho họ cái cảm ý của riêng ông? Việc làm ấy của ông những thông tin mang đầy tính chủ quan của ông đã đem đến một hậu quả rất đáng buồn: Làm cho công chúng hiểu sai lêch và méo mó về tổ chức Hội và ĐH: Rất nhiều các Comemt bên dưới bài của ông Đào là những câu thế này: Thật là xấu hổ cho lực lượng nhà văn hiện nay... Đại Hội giống như hội trọi trâu ở Đồ Sơn Hải phòng... không còn cái từ nào để mô tả cái thối nát tột cùng của hội nhà văn việt nam...

Tất nhiên cũng có người nghi ngờ những thông tin của ông Đào và mỉa mai: Bác Đào này chắc phải hội viên hội nhà văn "xịn".? ( con gà con )

Không biết ông Đào có biết những hậu quả đáng buồn đó ông tiếp tục:   văn nhân nước mình sao mạ tụt hậu với thời thế ngây ngô trước thời cuộc như vậy thì viết văn làm sao hay được.  Nói thế nghĩa là riêng ông thì không. Ông không tụt hậu với thời đại không ngây ngô trước thời cuộc. Rằng thì là văn ông hẳn phải hay lắm lắm ? Rồi nữa để tỏ ra cái sự giác ngộ của mình về việc sáng tác Ông cao giọng: Hơn lúc nào hết trách nhiệm của tổ chức Hội Nhà văn của từng nhà văn phải tìm cách nhanh chóng vượt được lên chính mình nhanh chóng thoát ra khỏi sự khủng hoảng bế tắc do sự tụt hậu toàn diện và về mọi mặt của giới văn học so với các tầng lớp khác trong xã hội. Đó thật sự là một thực tế đau lòng và đáng hổ thẹn. Điều này đã bộc lộ ít nhiều trong Đại hội VIII vừa qua trong cuộc hội thảo mới tổ chức có nửa ngày mà đã xuất hiện không ít nhng ý kiến nhảm nếu không muốn nói là giống như ngủ mê giữa ban ngày...Nếu từng mỗi nhà văn không nhận thức ra được những biến đổi như vũ bão của thời đại các quan hệ xã hội xung quanh mình xung quanh đất nước mình; vẫn cứ bình thản "mơ theo trăng và vơ vẩn cùng mây" thì đồng hành làm sao được cùng dân tộc. Không những tự đẩy mình ra ở vị trí chầu rìa: tức nhà văn đã tự đánh mất mình mà thủ  tiêu cái nghề của mình một cái nghề cao quý cổ xưa như trái đất

Một kiểu răn đời dạy người. Đọc đến đây tôi phải vội giở niên yếu nhà văn hiện đại ra tìm xem ông PVĐ là ai và đinh ninh ông phải là nhà văn viết hay lắm và sẽ là một sai sót lớn nếu mình chưa có dịp được đọc và chiêm ngưỡng những áng văn hay của ông chăng. Nhưng thất vọng. Té ra ông PVĐ là Trưởng phòng Thanh tra Báo chí - Xuất bản Bộ Văn hóa Thông tin. Ông được kết nạp vào Hội năm 2006. Ngoài việc dịch ông cũng đã có một tập thơ riêng được xuất bản. Tiếc rằng tất cả các tác phẩm của PVĐ quả thực tôi chưa hề nghe tiếng. Đó có thể là thiếu sót của tôi. Tôi chưa có điều kiện để đọc ông nên chưa biết thơ ông hay hay dở. Nhưng dù là hay chăng nữa thì cùng với việc viết tốt cho ra đời những tác phẩm hay- Một nhiệm vụ của nhà văn- Thì cái điều mà tôi và cả người đọc nói chung vẫn cần trước hết mỗi nhà văn nhà thơ đó là phải có một thái độ sống nghiêm túc một cái nhìn sự vật sự việc công bằng nhân ái một tấm lòng bao dung có trách nhiệm và một lối ứng sử văn hóa. Tôi cũng rất kì vọng muốn xem ông Đào đã lĩnh hội được vậy thì tới đây ông sẽ viết và sống ra sao. Nhưng muốn viết gì thì viết mong ông Đào trước hết hãy sống và viết cho có trách nhiệm có văn hóa có nhân cách trước người đọc trước đồng nghiệp mình trước tổ chức mà ông đã viết đơn tha thiết mong được vào : Hội Nhà Văn Việt Nam.


                                        
Thành phố HCM ngày 3/9 năm 2010

                                                                                              KS


phamtaman

Chú nay cháu mới vào đọc bài này được!
Cháu không phải dân văn chương chuyên nghiệp nên cũng chẳng dám phát biểu gì nhiều nhưng thú thật càng để ý quan tâm đến "làng văn" cháu càng thấy buồn lòng và thất vọng vì có quá nhiều văn nhân nói viết hành xử thô thiển thiếu văn hoá ! Mong sao tất cả những người cầm bút của chúng ta phải là con người của văn chương thực thụ để những người "ngoại đạo" như chúng cháu nhìn vào phải kính nể và yêu mến!

KAOSON

sau khi bai viet nay dang len toi da nhan dc nhieu gop y cua cac ban xa gan. co ng viet tren Comment co ng dien thoai. Rat cam on cac ban da chia se. Phongdiep.net va Vanvn.net hai bao mang cua HNV cung da dang tai kip thoi phan anh toi ban doc va cong chung yeu van hoc trong do co ca y kien cua o PVD. Toi cop ra day hoi am cua toi gui Vanvn.net:
Chieu nay toi doc duoc tren Vanvn.net y kien cua ban BT sau khi co thong nhat voi nha van Pham viet Dao ve bai viet: “Can co mot cai nhin mot loi ung su van hoa” cua toi ( nhavankaoson ) voi noi dung sau: Nhận được bài viết sau đây của nhà văn Kao Sơn BTV có trao đổi cùng cộng sự nhà văn Phạm Viết Đào và thống nhất như sau: Bài viết của Phạm Viết Đào chỉ là cảm nhận cá nhân sẽ không thể bắt bẻ một cảm nhận về một sự vật cụ thể nào đó của bất cứ ai nếu nó chỉ nằm yên trên blog cá nhân – như một dạng nhật lý ngày xưa vậy. Ông Phạm Viết Đào cũng không gửi nó cho báo nào cho website nào. Nhưng trên thực tế nó lại xuất hiện trên báo có thể do nhà báo tự tiện coppy; và do đó nó phải chịu sự trao đổi lại phải chịu thử thách trước cảm nhận của bạn đọc ở đây là nhà văn Kao Sơn
Toi xin trao doi lai: du la trong nhat ki ca nhan hay gi di nua thi nhung dieu ong Dao viet la cung k the chap nhan dc. Va cang dang buon hon neu day that su la cai nhin va cam nghi that cua ong Dao ve mot to chuc Hoi mot DH va cu the hon la ve nhung dong nghiep cua minh. Do la nhung cam nhan het suc xau xuat phat tu mot thai do mot tam dia xau. Do la chua noi den viec nhieu nguoi trong do co toi cho viec ong Dao noi la chi cam nhan rieng trong Blog la k dung. Neu chi trong Blog ca nhan viet rieng cho minh thi chac o Dao khong can phai co doan duoi day tinh ran day nguoi khac nhu vay. Va neu la Blog thi ro rang ong Dao cung co tinh phat hanh thong tin nay. Bang chung la ong Dao da cho phep nguoi khac doc va gop y sau do lai con trao doi lai cung ho va khong he co mot dong thai nao ban khoan ve viec tu bai cua ong co nhieu nguoi noi va viet ve HNV voi nhung loi le khiem nha cung nhung hieu biet het suc sai lech.
Theo toi o Dao nen thanh khan rut kinh nghiem de” co mot cai nhin mot loi ung xu van hoa” thay vi neu len nhung li do de bao bien.
Nha van Kao Son
Mot lan nua xin cam on tat ca.

Vu Quoc Văn - HP

Xưa nay bác Còm là người có tiếng hiền lành ít nói mà gìơ thấy bác bỗng bực lòng nổi đoá phát ngôn. Thế là em liền đọc bài bác viết xem sự thể bác ngôn luận ra sao. Trời đất ơi! Thì ra bác Còm nhà ta vừa phát giác một ông cùng giới cùng làng Văn Việt Nam với bác đang vung tay "Đốt đền".
Bác Còm ơi! Em thấy bây giờ hình như rất nhiều người muốn lưu danh thiên cổ quá. Dĩ nhiên hoài vọng lưu danh là quyền chính đáng của mỗi người. Hiềm một nỗi ông giời khó tính kẹt sỉ nên chẳng mấy hào phóng phân phát. Thành ra người có khả năng khiếu năng đã hiếm người có thực tài còn hiếm hơn nhiều. Thành ra người tài tầm tầm hơi bị nhiều. Nhưng người tài mọn thường lại có tham vọng lớn và rất muốn " nuỉ tiếng" càng ít có cơ hội tạc tên tuổi mình vào bảng vàng bia đá và lòng người. Vậy thì phương cách ông Phạm Viết Đào lựa chọn "Đốt đền" để tự túm tóc nhấc mình lên là quá tối ưu còn gì hử bác Còm? Em nhiệt liệt hoan nghênh bác Còm đã mang hết tâm sức tấm lòng nghĩa khí của mình vào việc dập lửa. Chắc còn nhiều người nữa cũng sẽ ra tay dập lửa với bác. Lửa sẽ tắt thôi mà.

TRUNGNGON

VỚI LOẠI NGƯỜI VÔ LIÊM SỈ NHƯ PVĐ THÌ BÁC cÒM PHÍ LỜI LÀM GÌ. lOẠI NÀY ĐỂ BAN KIỂM TRA TƯ CÁCH HỘI VIÊN LÀM. vÀ HNV CUNG PHẢI RÚT KINH NGHIỆM TRONG NHỮNG ĐỢT KẾT NẠP HV MỚI CỦA MÌNH K ĐỂ NHỮNG CON SÂU - NHỮNG THẰNG TRẺ RANH KIỂU PVĐ XHUI VÀO PHÁ VÀ LÀM Ô DANH HỘI.

Mạnh Nguyễn

Cũng cần suy ngẫm

Đọc bài này tôi nhờ lại: Khoảng 1989 - cái thời bao cấp...trong xã hội họ chanh chấp lợi danh đấu đả tanh bành - nhằm vào đó tôi viết bài"Tranh nhau bắt bướm". Tưởng là hay tôi mang đến khoe với một nhà văn bậc thầy? Đọc xong thầy mời trò đi uống Càfee rôi thầy đọc cho nghe bài"Ú tim" mà bây giờ trên mạng đăng là "Ngây thơ" trong đó có câu:
"...
Mười ngón tay mành mành đan vội
Em nhìn thấy tôi em vẫn đi tìm
Tôi biết em mở mắt mà tôi chẳng nói
Chò chơi ngây thơ như một cuộc săn đuổi
Mặt trời ở trên
Ta đi ở dưới "
Rồi thầy dạy: Con ạ là nhà văn người cầm bút...hãy đi tìm những ngôn ngữ tình yêu để làm hiền trái đất!...họ đánh nhau vì họ chưa yêu nhau - Họ đánh nhau để rồi họ yêu nhau đấy con ạ!
Chuyện thật! Tôi quỳ xuống vái thầy - vì thấy bài mình viết vặt vãnh và thô thiển...
Bài học này anh Đào cũng nên suy ngẫm. Nếu cần trao đổi thêm thì tôi là Mạnh Nguyễn- Dt 0918764973

xuân thu

Đọc bài này của anh hiểu thêm về ông PVĐ và Đại hội. Quả thực em không được là hội viên của hội nhà văn song em rất ngưỡng mộ các nhà văn nhưng cứ mỗi kỳ Đại hội của Hội em lại thấy ghê ghê sờ sợ. Thế là vốn tính nhút nhát em đành đứng ở đằng xa ngó ở đàng xa để mà yêu nhau vậy. Chúc bác vui vẻ quên đi muộn phiền để mà "Khúc đồng dao lấm láp" và "Lục bát thơ" cho em khoái.

tavansy

Gửi "Lão Hạc"

Nhất trí cao với Lão thôi! Lâu nay "ông Đào" này thường cao đàm khoác luận trên báo chí nhiều lắm. Trước đây cũng đã có một số phản ứng gay gắt của bạn đọc đối với ông này trên các phương tiện thông tin rồi đấy. Tại sao Hội NVVN lại có những hội viên thế này nhỉ?! Này mà hình như số này... "hơi bị nhiều" đấy! Lão mặc sức còn "sốc" nhiều nữa cho mà xem!

hoangphuongnham

Các bác ui!
Xin các bác hiểu cho PVĐ không chỉ là nhà văn "xịn" mà còn là quan thanh tra của báo chí-xuất bản Bộ VH thì cố lẽ dĩ ngẫu phải có giọng điệu như thế rồi!
Bỏ qua cho PVĐ đi! Chấp làm gì!

Khôi Vũ

Nhiều bài báo đã bình luận ác ý với đại hội nhà văn 8 nhưng đó là làm báo cần gây "sốc" còn có thể thông cảm. Nhưng chính nhà văn đi dự ĐH viết bài bôi bác thì quả thật "hàm huyết phún nhân tiên ô tự khẩu". Sao những "hội viên" này không xin "ra" khỏi Hội nhà văn tổ chức mà họ chê bai đủ thứ nhỉ? Xem ra những ông thích tuyên ngôn dạo này hầu hết là những ông sáng tác chẳng ra gì hoặc những "văn nhân" đã tắc tị trong việc sáng tạo.

Người Ninh Bình

Quả thật trong đời tôi hoàn toàn chưa đọc một cái gì gọi là văn chương của ông Đào dù là người chịu đọc. Phải cho đến khi đọc bài viết của ông Đào mới biết ông là hội viên nhà văn. Có lẽ ông học các nghệ sĩ nửa mùa tạo scaldal để nổi tiếng ấy mà chứ đã mang danh nhà văn mà không ai biết đến mình thì... nhục chết đi được.