Video

By Nhà văn Kao Sơn

Thử post video

More...

XIN THẮP MỘT NÉN TÂM HƯƠNG

By Nhà văn Kao Sơn

alt

NHÀ VĂN TRẦN HOÀI DƯƠNG

tại nhà văn hóa thiêu nhi quận Gò Vấp năm 2009

alt

NHÀ VĂN TRẦN HOÀI DƯƠNG hồi ở NGA

TRẦN HOÀI DƯƠNG- Kiên định nhân hậu và thủy chung

 

Tôi nghe tên nhà văn Trần Hoài Dương từ lâu qua những tác phẩm văn học qua những chức danh anh khoác khi công tác ở Tạp chí Cộng sản Báo Văn nghệ nhà xuất bản Kim Đồng… và nhất là qua khá nhiều những câu chuyện lúc “Trà dư tửu hậu” giữa những anh em văn nghệ nhưng mãi đến năm 2007 khi HNV lần đầu tiên tổ chức riêng một trại viết cho thiếu nhi ở Nhà sáng tác Quảng Bá thì tôi mới có cơ hội được gặp anh. Hồi đó anh từ Nam ra cùng với các anh Cao Xuân Sơn Trần Quốc Toàn Kim Ba Nguyễn Sỹ Sáu... và một số nhà văn khác. Duyên nợ hay may mắn run rủi tôi lại được Giám đốc nhà sáng tác anh Lê Quang Sinh xếp cho 2 anh em ở chung một phòng. Trong cuộc thi sáng tác cho thiếu nhi do nhà xuất bản Kim Đồng và Hội nhà văn NV tổ chức năm 2002- 2003 tôi và Trần Hoài Dương đều được nhận giải cao Nhất Nhì của cuộc thi nhưng hôm làm lễ trao giải thì Trần Hoài Dương lại bận không đên được. Cái truyện dài “Miền Xanh Thẳm” của anh ( giải Nhì ) đã cuốn hút tôi và bây giờ gặp mặt hai anh em lập tức trở nên thân thiết.

Gặp Trần Hoài Dương cảm nhận đầu tiên của tôi là vẻ ngoài rất phong trần đầy dáng nghệ sỹ của anh: Khổ người cao to mái tóc bồng bềnh để dài ánh mắt sang của người có bản lĩnh nhưng cũng luôn ẩn chứa một điều gì thật tâm trạng. Tới khi trò chuyện với anh thì tôi ngạc nhiên khi thấy anh rất hiền vô cùng bình dị giọng nói nhỏ nhẹ của một nhà giáo. Về tuổi đời tôi ít hơn Trần Hoài Dương nhiều nhưng trong lúc nói chuyện anh lại thường xưng “em” và gọi tôi là “bác”. Lúc đàu điều đó làm tôi khó nghĩ nhưng sau thì hiểu: Anh xưng hô theo lối của những người dân quê vùng đồng bằng bắc bộ cũ. Từ đó cho đến tận bây giờ khi gặp nhau thỉnh thoảng anh vẫn giữ lối xưng hô ấy.

Ở với nhau gần ba tuần khi trại sang tác kết thúc trong khi một số anh em nhà văn phía nam tổ chức một chuyến đi thăm thú một số địa danh phía đông bắc tổ quốc thì Trần Hoài Dương cùng Cao Xuân Sơn Trần Quốc Toàn Kim Ba lại họp thành một nhóm cùng về Ninh Binh với tôi. Lúc đầu tôi nghĩ chủ yếu trong chuyến về Ninh Binh lần này các anh muốn thăm thú phong cảnh của miền đất Cố Đô Hoa Lư là chính. Nhưng hóa ra với Trần Hoài Dương bên cạnh đó lại là một lí do mà anh giấu kín từ đầu cuộc khởi hành cho tới tận đêm cuối của chuyến về Ninh Bình anh mới hé lộ. Trần Hoài Dương cho biết hồi trẻ khi vừa tốt nghiệp đại học anh đã về thực tập ở Báo Ninh Bình và… cũng trong thời gian đó anh đã quen rồi yêu một người con gái. “ Đây là mối tình đầu của tôi. Chúng tôi hồi đó yêu nhau nhưng trong sáng lắm. Đêm đi chơi với nhau tôi mang một mảnh áo mưa để cô ấy ngồi còn tôi thì ngồi trên chiếc dép của mình cách cô ấy một đoạn… và tận đến khi tôi phải về Hà Nội cũng mới chỉ dám cầm tay nhau một đôi lần gì đó…” Anh tâm sự vậy và nói thêm: Tình yêu của chúng tôi kéo dài mấy năm trời. Đang có chiến tranh nên mối liên lạc chủ yếu là những lá thư… và nếu không có việc tôi phải di nhận nhiệm vụ xa thì có lẽ tình cảm giữa chúng tôi đã không bị gián đoạn…” Anh kể nhiều nhiều lắm về “ Người ấy của anh” và tôi hiểu rằng mối tình đầu chưa hề phai nhạt trong anh từ bấy đến giờ. Anh ngỏ ý muốn tôi giúp anh tìm lại “ người xưa”: Kao Sơn hiểu mình cũng chả phải để làm gì đâu Kao Sơn ạ. Mình chỉ muốn biết xem cô ấy bây giờ sống thế nào có hạnh phúc và có khó khăn gì không thôi. Anh nói như sợ tôi hiểu làm động cơ của anh. Tất nhiên tôi hiểu anh và xăng xái giúp. Chúng tôi đi luôn đêm đó. Từ khách sạn đến phường Vân Giang nơi có ngôi nhà cũ của “ người ấy” chỉ có non cây số. Anh và tôi đi bộ. Anh đi nhanh rồi tới bờ sông Vân anh chậm dần vừa đi vừa cố nhớ lại cảnh xưa. Cuối cùng anh lắc đầu: Mình chịu rồi. Thay đổi nhiều quá ngoài ngọn núi Thúy và chiếc cầu kia nơi ngày xưa bọn mình hay ngồi chơi gọi là Âu thuyền còn thì không nhận ra được chỗ nào với chỗ nào nữa. Tôi giải thích cho anh rằng trong chiến tranh thị xã Ninh Bình gần như bị bom Mỹ san phẳng. Bây giờ Ninh Bình đã là thành phố nhà cửa đường xá hoàn toàn xây mới. Trần Hoài Dương kéo tôi di dọc theo một dãy phố rồi cuối cùng anh dừng lại vẻ mặt đấy thất vọng. May sao tôi chợt nhớ hỏi Trần Hoài Dương về tòa báo Ninh Bình ngày xưa nơi anh về thực tập. Mặt Trần Hoài Dương rạng ra. Anh vội kể tôi nghe về một vài tên người mà anh còn nhớ nhưng rồi lại chợt ngậm ngùi: Nhưng cũng khó lắm thành phố rộng thế này có thể họ không biết gia đình cô ấy hoặc cũng có thể chưa chắc những người ấy còn sống. Lâu quá rồi mà Kao Sơn. Hồi mình về đây thì mới hơn hai mươi tuổi còn những bác ấy đều đã cứng tuổi cả. Thời gian trôi nhanh quá…hơn bốn mươi năm qua rồi… Tôi an ủi anh rằng sáng mai tôi sẽ đến tòa soạn gặp một số anh em lãnh đạo ở đó biết đâu… Bàn vậy nhưng nhìn vẻ tần ngần của anh tôi bật nảy ra ý định ngay lúc này tìm đến nhà một ông trưởng phố của cái phố dọc bờ sông ấy. Và quả nhiên có thể số phận đã chiều anh chúng tôi gặp may. Ông trưởng phố là người gốc Ninh Bình và đã định cư ở phố này từ trước khi có chiến tranh phá hoại xảy ra. Còn may hơn nữa là ông có biết đôi chút về gia đình “ người ấy của anh”. Theo sự chỉ dẫn của ông trưởng phố mặc dù lúc ấy đã hơn 11 giờ đêm chúng tôi lại tìm đến ba nhà nữa. Thì ra theo thời gian cũng như nhiều gia đình khác trong thị xã xưa “ Người ấy” của anh cũng không có một chỗ ở nào nhất định. Cứ như vậy lần tìm hy vọng rồi lại thất vọng cuối cùng đến nhà thứ ba thật bất ngờ người chủ ngôi nhà  là người đã mua lại nhà của gia đình “ người ấy” và còn biết tường tận rằng: Bà ấy theo tôi biết thì đã lấy chồng và theo chồng đi xa nhưng có một người anh hiện đang ở phố… nhà số… ngay trong thành phố này. Vậy là nút thắt của cuộc lần tìm đã hiện ra. Mặt Trần Hoài Dương hết tái đi lại bừng sáng. Chúng tôi nắm chặt tay người chủ nhà tốt bụng nói lời cảm ơn. Nhìn đồng hồ đã hơn 12 giờ đêm. Chúng tôi đành về khách sạn. Sáng sớm hôm sau tôi đến đón Trần Hoài Dương và phi thẳng đến địa chỉ cần tìm. Bấm chuông. Cửa mở. Một người đàn ông với mái tóc bạc vẻ mặt  phúc hậu hiện ra. Trần Hoài Dương ngây nhìn rồi run run: Anh… anh có nhận ra em không? Người đàn ông đứng trước mặt Trần Hoài Dương chăm chú nhìn anh rồi bất ngờ giang rộng vòng tay: Trời ơi thằng Quỳ ( Quỳ là tên anh ngày xưa ). Làm sao anh lại không nhận ra được chú chứ. Làm sao mà lại tìm được về thăm anh thế này. Bất ngờ quá… Tôi đứng sững nhìn hai người đàn ông tóc đều đã bạc trắng ôm ghì nhau lòng chợt rưng rưng. Khỏi phải nói cuộc hội ngộ hôm ấy đã diễn ra cảm động đàm ấm như thế nào. Bao kỉ niệm. Bao nỗi nhớ nhung. Bao câu hỏi… Tôi hầu như không để ý đến nội dung những câu chuyện của họ với nhau mà chỉ chăm chăm nhìn vào Trần Hoài Dương nhìn nét mặt đầy vẻ xúc động của anh và lắng nghe niềm hân hoan của anh truyền sang tôi. Tôi như đang được chứng kiến một câu chuyện cổ tích đẹp được tái hiện trong đời thường…

Có điều lạ là sau đó khi Trần Hoài Dương đã gặp được người thân của mình đã trở về Hà Nội thì một thời gian sau tôi nhận được điện của Trần Hoài Dương. Anh báo tin cho tôi rằng anh đã tìm được nhà của “ người ấy” đã tìm hiểu và biết tường tận rằng hiện “ người ấy” đã có gia đình riêng rất hạnh phúc chồng thành đạt con cái phương trưởng kinh tế gia đình khấm khá…. Và chỉ thế thôi. Hỏi kĩ ra tôi hết sức ngạc nhiên khi biết cuối cùng thì Anh chỉ tìm đến chứ không vào. Nghĩa là không trực tiếp gặp “ người ấy”: Mình chỉ tìm hiểu xem cô ấy hiện ra sao thôi. Khi biết cô ấy hạnh phúc yên ổn thế là mình yên tâm toại nguyện rồi. Mình không muốn gặp trực tiếp sợ có điều gì làm ảnh hưởng hay gây sự xáo trộn gì đó cho cô ấy… Sau này khi có dịp gặp lại nhau ở Sài Gòn Trần Hoài Dương có tâm sự và nói nhiều với tôi về chuyện cũ người cũ nói tôi hiểu động cơ nào đã ghìm a để không gặp lại người mà anh đã bao năm cất công tìm kiếm và điều này làm tôi hiểu thêm quý trọng anh thêm. Chợt nhớ đến cây Bạch dương Nga một loài cây Trần Hoài Dương rất yêu mà trong những ngày hai anh em ở cùng trong trại sang tác anh đã kể tôi và Trần Quốc Toàn nghe: Mình yêu cây Bạch Dương Nga từ thủa niên thiếu qua các tác phẩm của Puskin Exenhin Bloc… nhưng mãi đến cuối đời qua bao long đong thăng trầm … mới gặp được. Và có lẽ với con người với tình yêu Trần Hoài Dương cũng đang như thế mãi như thế: Yêu say đắm yêu thủy chung sống kiên định nhưng đầy nghĩa tình và cũng rất biết kìm giữ để bảo vệ cho tình yêu ấy mãi trong sáng không một vết gợn. Trần Hoài Dương là thế đó.

Bây giờ Trần Hoài Dương đã rời bỏ tôi và anh em bè bạn văn nghệ đi xa.   Tôi viết lại kỉ niệm này với anh để thay một nén tâm hương tiến anh về với thế giới người hiền Cầu mong linh hồn anh sớm siêu thoát.

 

                                         Cần thơ 2 giờ sáng ngày 12 tháng 5 năm 2011

                                                       Nhà văn Kao Sơn

 

 

 

More...

VÀI HÌNH ẢNH VỀ TRÀ VINH

By Nhà văn Kao Sơn

Mấy tháng qua được lang thang ở Trà Vinh cùng mấy anh em bên Trung tâm Kiến Trúc Miền nam đặc biệt được cùng họ tham gia vào công trình xây dựng trường Đại học Trà Vinh. Đây cũng là dịp được đi thăm nhiều nơi trên mảnh đất này. Ghi lại đây vài hình ảnh coi như một tri ân với mảnh đất và con người Trà Vinh

alt

chùa Bà Om

alt

alt

Ao Bà Om nổi tiếng ở Trà Vinh với những gốc cây Dàu kì quái

rễ cây nổi hẳn lên khỏi mặt đất mà qua bao bão gió cây vẫn đứng vững

alt

alt 

altTrường Đại học Trà Vinh ngày khánh thành

alt

alt

More...

TẾT CỦA MẸ

By Nhà văn Kao Sơn

        Vậy là từ tháng 8 năm 2009 đến nay đã hơn một năm cả nhà chuyển vào sống ở SG và cũng đã hưởng 2 cái tết ở đây. Với mình tết SG hầu như không để lại ấn tượng gì. Mình vẫn bảo SG có tết nhưng không có xuân. Xuân gì mà nắng kinh khủng... đường xá thì vắng hoe. Người dân ở đây tết đến là kéo nhau đi du lịch đi về các miền núi miền biển để tránh nắng. Không có lệ như ngoài Bắc kéo nhau đến nhà bạn bè bù khú. Nhà ai nấy lo. Và nhất là không có RÉT cái lạnh giá rất cần để kéo ng ta lại gần nhau tạo một ấm cúng và sẻ chia. Vậy thì cứ tết đến là lại nhớ quê. Ở NB cứ chiều mười lăm tức là còn tới một tuần nữa mới đến ngày ông Táo lên giời  là trước cửa nhà mình dân hàng hoa đã bày ra đủ loại hoa. Nhà mình ngoài NB gần quảng trường văn hóa nên chợ hoa năm nào cũng diễn ra ở đây. Và chiều nào mình cũng thơ thẩn ở đó ngắm hoa ngắm người. 2 cái tết SG mình k còn được hưởng cái kk đó nữa.
         Sáng nay mùng một tết Tân Mão theo lệ muốn viết vài dòng khai bút nhưng nghĩ mãi chả viết được gì. Đành Posd lên đây bài thơ viết năm còn ở NB bài thơ viết về Mẹ. Về cái tết của Mẹ. Mẹ năm nay đã 87 tuổi nhưng ơn giời mẹ vẫn khỏe vẫn tỉnh táo. Posd lên như một sự tri ân cảm tạ giời đất đã ban cho mẹ sức khỏe cùng tuổi thọ về sự hy sinh của mẹ cho cháu con.


Mẹ với tết năm 2009 ở căn nhà 86 Lý Thái Tổ- NB

Mẹ chuẩn bị tiền mừng tuổi cho con cháu

Năm nay mẹ tròn 87 tuổi giời

Các cháu vẫn được hưởng tiền mừng tuổi của Bà

Cả nhà xum họp trong đêm giao thừa mừng đón xuân Tân Mão

TẾT CỦA MẸ - 2009

Mẹ tôi lo tết từ rất sớm

Nhưng chỉ lo thôi... chả sắm gì

Mẹ lấy chiếc áo may năm trước

Ra phủi bụi rồi lại cất đi


Vừa mới qua cữ rằm tháng chạp

Chưa tiễn  ông Công lên chầu giời

Mẹ đem ống giang ra chẻ lạt

Chiếc mo cau cũ mang đem phơi


Rồi mẹ căm cụi quét cửa nhà

Lấy chiếc khăn ướt lau bàn thờ

Trước ảnh cha tôi người đứng lặng

Chắc là người nhớ thủa xa xưa


Hăm tám hăm chín trời đổ rét

Mưa bụi giăng giăng kín dất trời

Đào quất đổ về bày khắp lối

Người đi sắm tết thật đông vui


Mẹ tôi bần thần mở ruột tượng

Lấy ra một tập tiền một nghìn

(Tiền ấy mẹ dành từ năm ngoái )

Gọi cháu con đến vây xung quanh


Mẹ bảo Năm nay mừng tuổi sớm

Mừng con khoẻ mạnh cháu lớn nhanh

Lại giục tôi mua mấy nắm lá

Nấu để cả nhà tắm đón xuân


Đêm ba mươi tết bắn pháo hoa

Mẹ dặn xem xong về xông nhà

Rồi mẹ thắp hương bàn thờ tổ

Lầm rầm khấn vái cầu ông bà


Sáng sớm mùng một chúng tôi lấy

Chiếc áo mới mua ra biếu Người

Giục mẹ ướm thử mãi mới được

Mẹ cười: Vẽ chuyện quá đi thôi


Mẹ mặc áo mới có một lúc

Rồi lại cổi ra bảo để dành

Mẹ lấy trầu vôi têm bày đĩa

Đợi mấy bạn già đến cùng ăn.


Rồi ba ngày tết lặng qua mau

Mẹ tôi ở nhà chẳng đi đâu

Mùng bốn tốt ngày mẹ ra chợ

Mua về dúm muối cho ngày sau.

More...

CHÀO XUÂN TÂN MÃO

By Nhà văn Kao Sơn

             

             
             
   
 

Mấy hôm rồi ham vui nghe mấy bạn rủ đi Tây Ninh đi liền. Nhưng một lúc ngồi bên một khe suối nhỏ nhìn tảng đá và dòng nước lại bỗng dưng buồn. Đá thì cứng mà tròn nhẵn. Thì ra đá bị ăn đòn bởi dòng nước mềm đến... dịu dàng. Và cũng lại như thời gian vậy. Thời gian còn mềm hơn dịu dàng hơn vậy mà đã bào mòn bao thứ: Từ thân hình còm cỗi của ta đến niềm tin của ta tình yêu nơi ta đặt lòng tin vào con người... chao ôi cái sự dịu dàng mà nham hiểm. Lại thấy lo lo. Ta vào SG vậy là đã tròn một năm rồi. Tròn một năm phơi mặt ra với nắng gió SG. Liệu ta có đang mòn đi đang gỉ ra đang teo tóp lại ? và nghĩ cũng nên làm một vài dòng để ghi vào Nhật kí này... bởi lẽ.... biết đâu... thời gian như nước chảy nó bào mòn đi mất những gì ta đã có...

Hồi này năm ngoái chuyển cả nhà vào SG và để lại nỗi nhớ quê nơi xa. Câu thơ viết vội hồi ấy vẫn còn đó:

....

Thế rồi tôi bỏ xứ quê

Chạy theo thuốc lú bùa mê xứ người

Ném mình cho mấy cuộc chơi

Buồn vui mấy bận khóc cười bao phen

Mặt người như lạ như quen...

....

Còn bây giờ thì vẫn thế. THẤY ĐỜI LÀ NHỮNG ĐÁM ĐÔNG ...THẤY ĐỜI MÌNH LÀ NHỮNG CHUYẾN ĐI ... nghe nhạc Trịnh và buồn. Vẫn thấy thế. Vẫn những mặt người như lạ như quen. Tìm thấy mình trong cái số đông gần 10 triệu ng. Mà lại thấy bơ vơ. Như một hạt cát thôi mà không tìm được chỗ để lắng xuống. Chiều loang khói thuốc... lại nhớ quê. Nhớ những người bạn chiều gọi nhau í ới qua đt rủ di uống café. Mà có khi cũng chả gọi cho tốn tiền. Một cái tin nhắn 2.500đ: cf? vậy là hiểu. ngồi uống cf và nhìn ra đường phố ... Bây giờ cái hy vọng ở miền đất mới cuộc đời mình sẽ khác chỉ vẫn đang luẩn quẩn đâu đó? Trong khói bếp cạnh vỉa hè SG một chiều ngồi nhậu thịt chó với mấy gương mặt cũng hốc hác như mình ? Trong một nhà hàng sang trọng mà một người bạn làm quan quen tiêu tiền chùa dẫn vào? Và trong những đêm trăng đứng trên sân thượng nhìn về phương bắc?


        
    
Chiều nay chiều 30 tết. Năm Canh Dần đã qua và chỉ còn mấy tiếng đồng hồ nữa thôi năm Tân Mão đang đến. Cái năm con Mèo gánh trên đầu chữ Tân. Khấp khởi mong những điều MỚI tốt đẹp hơn sẽ đến với mình và gia đình.


      
 
NĂM TÂN MÃO _ CẦU MONG QUỐC THÁI DÂN AN CHÚC TẤT CẢ BẠN BÈ TÔI - NHỮNG NGƯỜI TÔI YÊU THƯƠNG QUÝ TRỌNG MỘT NĂM MỚI VỚI NHỮNG HY VỌNG VÀ THÀNH CÔNG MỚI. CẦU MONG ĐỨC PHẬT TỪ BI BAN PHƯỚC ĐỂ YÊU THƯƠNG HẠNH PHÚC LUÔN THẤM ĐẪM ĐƯỜNG ĐỜI TA ĐI

        

     

    
                                             ĐÓN GIAO THỪA




More...

GỬI MẠNH NGUYỄN VÀ MẠC KHAI TUÂN

By Nhà văn Kao Sơn

Hẹn ra Bắc trước tết để cùng bạn lang thang mấy ngày nhưng rồi lại không ra được. Biết làm thế nào đc hả Mạnh Nguyễn và MK Tuân? Ta vãn bị những cơn gió hoang cuốn đi bất thình lình mà. Nghe nói miền Bắc trong những ngày này vẫn rét đậm rét hại mà rồi vừa có cảm giác nhớ thèm được hưởng lại những ngọn gió cắt da cắt thịt ấy vừa thương hai lão. Thân già da cóc liệu có trụ qua được những khắc nghiệt này k ? Thôi ta theo cái sk của MKT ta gửi tạm về mấy cái cảnh. Ảnh mặt ta. Ta tự chụp bằng ĐT vả trong này nóng kinh khủng mặc may ô suốt nên trong ảnh ta hơi …xí chứ ngoài đời ta vẫn …xinh như Lão Tử vậy. Và cứ coi như ta đang ngòi hóng café bên các bạn trong cái lều cỏ sực mùi mắm tôm của MNg nha. Gửi kèm luôn ảnh cây sung trong nhóm tứ quý ta mang từ bắc vào hồi năm ngoái. Ở miền đất mới chỉ ta là buồn thôi còn cây thì vẫn tươi hơn hớn. Lại đã đâm hoa kết trái nữa. Ơn giời. Nhòm nha

    

   

More...

RA BĂC

By Nhà văn Kao Sơn

Ra Bắc mấy ngày họp vớí BCH HNV đi cùng đoàn ĐB HNV TP HCM đến tặng sách ban TC và dự mít tinh Lễ hội Ngàn năm Thăng Long Hà Nội xong là bay vội về NB. Gặp mấy anh em bạn bầu thân thiết ngồi với nhau để lấy lại kk văn chương.... mấy ngày rồi đi. Cũng có vài ý tưởng nổ ra trong dịp đi này nhưng cứ tạm ghi lại đây mấy bức ảnh gọi là rồi tính sau..


CT Hội nhà văn TP HCM Lê Quang Trang tặng sách ban tc Lễ hội

Bên tượng đài Vua Ly Thái Tổ cạnh hồ Gươm

Bạn bầu NB: từ trái sang: nhà NCST Lã Dăng Bật- nhà thơ Mạnh Nguyễn-  Còm và Nhà thơ Mạc Khải Tuân
Tất cả đều đang có những âm mưu ghê gớm nhưng .... bí mật. Cứ từ từ rồi khoai sẽ nhừ.

More...

CẦN HƠN NỮA MỘT CÁI NHÌN NHÂN VĂN MỘT LỐI ỨNG XỬ VĂN HÓA

By Nhà văn Kao Sơn

 

                                                                        Nhà văn Kao Sơn

Đi dự đại hội NVVN lần 8 về do bị công việc cuốn vào ngay nên mãi đến hôm nay nhân ngày Quốc Khánh được nghỉ dài tới 4 ngày nên mới rảnh rang tý chút lướt qua mấy trang báo mạng. Thì ra việc Hội NVVN tổ chức ĐH lần 8 đã nhận được sự quan tâm rộng rãi của rất nhiều cá nhân nhiều giới và các tổ chức xã hội. Nhiều báo Mạng của cả tập thể tổ chức hay trên các trang Blogs cá nhân đã đưa tin dành cho ĐH nhiều trang bài với những tin tức sự kiện được cập nhật khá đầy đủ phong phú về tất cả những gì kể từ khi sắp đang diễn ra trong quá trình chuẩn bị tiến hành và cả những dư âm sau khi ĐH kết thúc. Chưa nói đến những khen chê đúng sai được hình thành từ những ý thức hệ những góc nhìn khác nhau chỉ riêng điều đó thôi cũng đã nói lên sự kì vọng và quan tâm của dư luận đối với ĐH nói riêng và đói với nền văn học nước nhà noí chung. Một tín hiệu đáng mừng.

More...

XUÂN 2010

By Nhà văn Kao Sơn

CÁI TẾT ĐẦU TIÊN Ở SÀI GÒN

MỌI THỨ ĐỀU LẠ. PHONG TỤC LẠ. TẬP QUÁN LẠ.THỜI TIẾT LẠ... NHƯNG KHÔNG SAO. ĐÓN TẾT THEO CÁCH CỦA MÌNH VẬY.
Chưa kịp nghĩ gì. Có mấy bức ảnh post vội lên gửi bạn hữu xa gần cho có không khí đã nha. Gửi tới bạn những bông hoa tươi cùng lời chúc đầu năm
CHÚC HẠNH PHÚC. YÊU THƯƠNG. BÌNH AN VÀ THÀNH ĐẠT

từ cửa sổ nhìn ra

 
hoa trong nhà


đội lân đến chúc phúc





và cùng gia đình bạn văn thơ đi hội hoa



























More...

XIN CHÚC MỪNG CÁC HỘI VIÊN MỚI CỦA HỘI NHÀ VĂN VIỆT NAM

By Nhà văn Kao Sơn

   

Sau rất nhiều bận rộn bởi Hội nghị Quốc tế Giới thiệu văn học Việt Nam mà đến hôm nay nhà văn Mông Cổ do bị bệnh phải mổ tim mới vừa lên máy bay về nước; sau rất nhiều sự chờ đợi của các nhà văn có tên trong danh sách 130 người được các Hội đồng và các Ban VH đề cử để BCH xem xét kết nạp; đến chiều qua 23 tháng 1 - 2009 niềm mong mỏi chờ đợi mới có được kết quả. Trong 40 hội viên mới mà xem ra ai cũng xứng đáng lại có những tên tuổi tưởng trúng mười mươi mà rồi không có. Chúng tôi chia sẻ với tất cả với những người chưa vào đợt này thì xin chúc sự kiên nhẫn và cái chính là viết hay hơn để chứng tỏ mình

More...