NGHĨ LUNG TUNG 3

By Nhà văn Kao Sơn

#

Tản mạn về nghề Văn:

Nhà văn đến với mọi người bằng Tác phẩm và đôi bàn tay trong sạch. Chỉ cần nghe hai chữ: Nhà văn là lập tức được mọi người tin cẩn quý mến nhận được sự trọng thị cảm mến ưu ái thân thiện hay chí ít thì cũng đem lại cho người khác cảm giác không phải đề phòng.

Nghề văn là nghề thử thách tột đỉnh Ý chí và Nghị lực

Điều đáng sợ nhất đối với Nhà văn là mỗi trang viết mỗi tác phẩm thiếu đi những Tư tưởng chỉ trần trụi sự mô tả: Mô tả chỉ để mô tả nghĩa là thể hiện cái nhìn thấy qua đôi mắt thủy tinh.

#

Có một điều hết sức thiêng liêng đó là Tâm hồn Việt. Tôi đã thấy một cụ già ăn xin xẻ bát cơm mình vừa xin được cho một đứa trẻ ăn xin khác. Tôi đã thấy những nhà văn nhà thơ chịu sống trong cảnh nghèo nàn nhưng vẫn cặm cụi viết ra những điều tốt đẹp nhằm hướng con người tới Chân -Thiện - Mỹ.

Tôi có một người bạn sinh sống và làm việc ở một nước có điều kiện sống cao hơn chúng ta hang trăm lần nhưng hàng ngày vẫn tranh thủ dành thời gian nghỉ đi quyên góp những bộ quần áo cũ đóng thùng gửi về cho những trẻ em nghèo ở một vùng núi nước ta.

Tôi cũng đã thấy những người dân bình thường liều mình trong cơn bão lũ bất chấp mọi nguy hiểm có thể đến với mình thậm chí đe dọa tính mạng mình lặn ngụp bơi trong dòng chảy xiết để cứu người khác. Từng nắm cơm từng gói mỳ tôm từng ngụm nước sạch từng manh áo khô được nghững người dân bị bao vây trong nước lũ chia nhau nhường cho nhau. …

Đó là Tâm Hồn Việt được cụ thể hóa bằng hành động

#

Sự sa sút về tinh thần ( đạo đức lòng tự trọng sự liêm sỉ…) cùng với sự đánh mất Phong tục tập quán các giá trị văn hóa… kinh khủng hơn rất nhiều những mất mát về vật chất. Một công ty một Doanh nghiệp lớn bị phá sản có thể đẩy một số đông người lâm vào cảnh thất nghiệp. Nhưng bằng sự giúp đỡ của cả cộng đồng của nhà nước… chúng ta có thể nhanh chóng cứu vãn được tình thế. Nhưng sự đánh mất những giá trị văn hóa nói trên thì không thể một sớm một chiều có thể tìm lại được. Dân tộc Do Thái là một dân tộc vĩ đại ( nhận xét của một nhà văn Nga)  Hàng trăm năm hang ngàn năm đân tộc ấy bị xua đuổi đàn áp ở mọi nơi mọi chỗ. Nhưng dân tộc ấy vẫn không đánh mất Tổ quốc mình. Tổ Quốc ở ngay trong lòng họ cùng với sự gìn giữ được những phong tục tập quán độc đáo.

 

More...

HÃY NHẮM MẮT LẠI

By Nhà văn Kao Sơn

alt

Thôi dừng lại đi em

Đừng bước nữa

Trên cây cầu vồng bảy sắc

Cây cầu đầy bất trắc

 

Đừng nhìn lên

Mặt trời làm em lóa mắt

 

Đừng nhìn xuống

Độ cao sẽ làm em chóng mặt

 

Đừng nhìn ra xung quanh

Những mời gọi dối lừa

 

Hãy nhắm mắt lại

Nhắm thật chặt

Nhìn sâu vào trái tim mình

Và đưa bàn tay cho anh.

More...

NGHĨ LUNG TUNG 2

By Nhà văn Kao Sơn

# Có một số kẻ đang tìm cách tầm thường hóa những giá trị cao cả vĩnh cửu rồi ngông nghênh gọi đó là Cách mạng. Từ CÁCH MẠNG đang bị đồng nghĩa với sự soán ngôi lật đổ và ăn cắp. Sự bắt chước trơ trẽn cũng được tung hô lên thành sáng tạo và đổi mới đột phá. Sự bắt chước cũ người mới ta ( trong nhiều lĩnh vực kể cả văn chương !) đang hiện hữu được tôn sùng được coi là Sáng tạo! Đó là một tai họa

# Sự phủ nhận quá khứ bằng mọi giá bất chấp sự thật là một hành động vô liêm sỉ. Đó không phải là đổi mới là cách tân cách mạng mà là sổ toẹt – Một hành động vô đạo ! Chỉ có thể gọi là cách mạng khi nó được gắn liền với đổi mới nhằm làm cho tốt đẹp hơn. Nhiều người trong chúng ta đang chạy theo một thứ thực dụng thô bỉ. Một số không ít kẻ có chức quyền mang trong mình một trọng trách trước Tổ quốc và Nhân dân đã không ngần ngại phô bày những tấm gương xấu cổ vũ cho thứ chủ nghĩa đó. Họ nêu thành tích giả nói dối trắng trợn và cùng lúc trắng trợn biểu hiện những thèm muốn vật chất… Khi con người lấy vật chất để thể hiện giá trị của mình thì cũng là lúc họ họ thể hiện sự tha hóa về Tâm hồn và sự ngu xuẩn về nhận thức ý nghĩa thực của cuộc sống.

# Điểm khác nhau giữa Con Người và Con Vật hay nói cách khác điểm làm cho Con Người vượt lên thoát khỏi Con Vật ( Khởi nguyên ) chính là ở chỗ con người sống có khát vọng ( Khát vọng Hy sinh Khát vọng Cống hiến và Khát vọng Hoàn thiện ) !

More...

NGHĨ LUNG TUNG 1

By Nhà văn Kao Sơn

11.45ph 4/4/2011

 

# Có thể khốn khổ hơn nghèo hơn nhưng không đểu cáng không đê tiện không hèn. Nhân cách Người vẫn được gìn giữ đó chính là nét Đẹp nhất của thời đại mà ta phải vươn tới để sống.

# Sự vô luân tôn sùng đồng tiền tôn sùng quyền uy chức tước tôn sùng lối sống chỉ dựa trên những ham muốn tầm thường thói phù phiếm nhất thời CỦA KHÔNG ÍT KẺ làm tôi cảm thấy đau đớn. Chúng đang PHÁ đang BÔI BẨN lên hai tiếng CON NGƯỜI

# HiỆN nay có rất nhiều người chỉ quan tâm đến ranh giới mảnh vườn nhà họ mà không quan tâm đến Biên giới của Tổ Quốc. Sáp nhập và thống nhất bị lên án. Người ta chỉ thích chia nhỏ càng nhỏ càng tốt và ngụy trang nó bằng những mỹ từ to tát: Phát huy tính độc lập tự chủ tự cường…

# Khi chúng ta tiến hành hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ công dân của chúng ta đi ra nước ngoài tiếp xúc với người nước ngoài ( kể cả Pháp và Mỹ !) chúng ta đều được họ kính trọng. BỚI KHI ĐÓ CHÚNG TA MANG TRONG MÌNH MỘT TƯ TƯỞNG MỘT KHÁT VỌNG. Còn bây giờ trước con mắt của nhiều người nước ngoài một số không nhỏ trong chúng ta đang xuất hiện  trong tư cách của một kẻ a dua ăn xin học đòi đầy thèm muốn. Thèm muốn khác với khát vọng. Và như thế họ không còn nhân cách nữa. Tôi thấy bị sỉ nhục

More...

NGỰA HOANG

By Nhà văn Kao Sơn

Ngựa hoang

Ngựa hoang

Chiều vàng

Khói thuốc loang

Người nghệ sỹ lang thang

Cất giọng khan

Gọi

Ngựa hoang

Ngựa hoang

Ở đâu

Về ăn ánh hoàng hôn trên thảo nguyên vàng

Tiếng gọi khan

Không thể vang xa

Tiếng gọi khan đọng lại nơi lá cỏ

Chiều

Thảo nguyên

gió

 

khói thuốc…

Loang

Mai ngày mỏi bước lang thang

Ngựa hoang về gặm cỏ vàng…

Chợt say

alt

 

More...

VÔ DUYÊN

By Nhà văn Kao Sơn

alt

Tựa lưng vào hũ rượu sành

Lim dim con mắt mà xanh với đời

Buồn tình đổ bóng ra phơi

Vô duyên lại gặp lúc giời nắng râm

alt

alt

alt

More...

VÀI HÌNH ẢNH VỀ TRÀ VINH

By Nhà văn Kao Sơn

Mấy tháng qua được lang thang ở Trà Vinh cùng mấy anh em bên Trung tâm Kiến Trúc Miền nam đặc biệt được cùng họ tham gia vào công trình xây dựng trường Đại học Trà Vinh. Đây cũng là dịp được đi thăm nhiều nơi trên mảnh đất này. Ghi lại đây vài hình ảnh coi như một tri ân với mảnh đất và con người Trà Vinh

alt

chùa Bà Om

alt

alt

Ao Bà Om nổi tiếng ở Trà Vinh với những gốc cây Dàu kì quái

rễ cây nổi hẳn lên khỏi mặt đất mà qua bao bão gió cây vẫn đứng vững

alt

alt 

altTrường Đại học Trà Vinh ngày khánh thành

alt

alt

More...

Ở SÀI GÒN CÓ MỘT NHÀ VĂN...

By Nhà văn Kao Sơn

 

       Ngày tôi chân ướt chân ráo vào Sài Gòn đã có nhiều người cảnh báo rằng: Đất này là đất làm ăn là thương trường là đất của báo chí. Văn chương không có chỗ đâu. Nghe...và buồn. Vừa dứt ra từ một môi trường văn nghệ đang quen chiều chiều sớm sớm nhát lại thấy bạn đến rủ đi cà phê rồi đàm đạo văn chương giờ bỗng rơi tõm vào cái xứ đường nhựa gió bê tông tối mặt tối mày vì người xe lúc nào cũng như chạy loạn này biết sao ? Thì may quá. Đang hoang mang thì một hôm cùng lúc có hai ông khách đến thăm và tự giới thiệu là dân Ninh Bình cùng quê Yên Khánh. Hỏi kĩ thêm thì biết : Ngày xưa cùng học ở trường cấp 2 Hồng Đức và... ngạc nhiên và mừng hơn cả là... cả hai ông đều là dân văn chương: Ông Liệu nhà thơ và ông Cường nhà văn. Lạy chúa tôi. Mừng đến rủn đầu gối. Xa quê đang trống không nơi đất khách quê người gặp bạn đồng hương lại cùng chí hướng thì không mừng sao được. Rối rít tay bắt mặt mừng. Rủ nhau vào quán cơm bụi gọi dăm cốc bia. Và rồi sau chuyện văn chương là chuyện quê. Tôi Khánh Thiện còn Cường và Liệu đều dân Khánh Cường. Vừa nói chuyện vừa nhìn vào mắt bạn. Thì ra khi người ta xa quê thì tất cả ở cái nơi chôn rau cắt rốn kia dẫu xưa cũ có thế nào đi nữa chuyện đau buồn chuyện vướng mắc này nọ khi đi rồi thì tất cả những phiền muộn ấy đều hóa nhỏ nhặt. Và để rồi bây giờ nơi xứ lạ trong mỗi con người đầy ắp vẫn chỉ là nỗi nhớ khôn nguôi dành cho nơi mình đã chân đất đầu trần mà lớn lên cùng rong rêu mưa nắng.  Chúng tôi nhắc với nhau nhiều về quê. Lúc chia tay ông Cường nhà văn mời tôi có dịp thì đến ông chơi. Liếc cái địa chỉ ghi vội trên vỏ bao thuốc lá ông Cường đưa mà trợn mắt: Nhà văn mà ở đường Lý thường Kiệt thì đại gia rùi? Nhưng sau này biết hóa ra không phải vậy. Lý thường Kiệt chỉ là con lộ lớn phủ bóng lên anh. Nhà anh ở mãi tít trong cái xóm gọi là xóm nhà cháy cách mặt đường Lý Thường Kiệt cả mấy trăm mét đường chim...đi. Vào được nhà anh phải qua cả một con hẻm dài dặc với bao nhiêu là lạng là lách là quẹo phải rẽ trái rồi lại rẽ trái quẹo phải...

 

          
altĐi thăm bạn

   
Xóm nhà cháy của Cường được thành lập từ bao giờ không ai biết. Chỉ biết nơi đây phần lớn là dân tứ xứ tụ lại. Cơn gió mưu sinh đã bốc họ lên thổi bạt khỏi nơi chôn nhau cắt rốn và chắc là sau rất nhiều lang thang họ lắng xuống đây. Phần đa dân trong xóm nhà cháy đều không mấy người có công ăn việc làm ổn định. Họ là dân tự do. Độc lập tự lo hạnh phúc.  Tự lo sống. Tự lo mưu sinh. Ngày thường đàn ông chạy xe ôm xế lô ba gác. Chữa xe đạp... đàn bà chạy chợ bán vé số dạo và.... Đánh Lô tô. Ngày nào cũng vậy cứ sáng tầm chín mười giờ chiều khoảng bốn năm giờ sau một vài cuốc xe hoặc sau vài lần dạo chợ cánh đàn bà trẻ con lại tụ tập trước cửa nhà Cường để uống cà phê và chơi Lô tô. Cà phê ở quán vỉa hè trong này rẻ chỉ bốn ngàn một ly. Đánh lô tô là một thú chơi dân dã có lẽ cũng dễ chơi như bao trò chơi dân gian khác nó hợp với người nghèo. Nhưng tôi đã ngồi xem họ chơi đến gần tiếng đồng hồ mà vẫn chả hiểu ra mô ra tê gì ráo. Tự nhủ: Có lẽ mình ngu hoặc giả chưa đến nỗi nghèo nên học không được.

alt

Thực ra thì cái tên XÓM NHÀ CHÁY được hình thành từ hồi còn chính quyền ông Thiệu. Ngày ấy xóm cũng đã cháy một lần và được chính quyền đương thời cấp cho mỗi nhà một ít cây và dăm bảy miếng tôn để dựng tạm lấy nơi ở. Năm 1988 lại cháy lần nữa. Bữa đó đúng dịp thành phố kỉ niệm ngày chiến thắng 30 tháng Tư. Khoảng một giờ trưa chả biết từ đâu và vì nguyên nhân gì một ngọn lửa bùng phát và sau đó lan tỏa thành cả một vệt dài. Nhà của dân xóm này phần đa hồi đó là cây que nứa lá dựng tạm nên bắt lửa rất nhanh. Chỉ khoảng chưa đầy hai giờ đồng hồ cả xóm hầu như đã cháy rụi. Cường bảo: Hồi đó nhà anh cũng ở đây nhưng chếch chỗ đang ở một đoạn. Xóm cháy rồi tùy thân mỗi người lại dạt ra tìm lấy một chỗ để cắm nhà mới. Chính quyền và dân các phường bạn có quyên góp gạo thóc quần áo giúp đỡ dân xóm bị nan nhưng hàng cứu trợ gom về Ủy ban Phường chả hiểu sao chắc là lại bị " cháy" nên không thấy ai trong xóm được gì. Hồi đó đất chưa biến thành vàng như bây giờ nên việc dân xóm nhà cháy tự phân chia nhau từng khoảnh để dựng nhà cũng không bị vướng mắc gì. Cái sự vướng mắc mãi sau này khi xóm nhà cháy đã đông vui đã có nhiều người đến và đi. Người đến tìm mua đất. Người đi bán đất. Đồng tiền bắt đầu chứng tỏ hiệu lực và sức mạnh của nó theo từng mét vuông đất được đem trao đổi. Rồi tiếp đó là chuyện phải có sổ đỏ sổ hồng phải có giấy chứng nhân quyền sử dụng đất. Cường cũng như nhiều nhà ở xóm nhà cháy bỗng lâm cảnh trớ trêu: Thành người ở bất hợp pháp. Từ năm bảy tám đến nay hồn người đã thấm vào đất. Và đất đã phủ dày lên cát bụi mặt người tưởng đã có thể gọi đất ấy là đất thổ cư?! Nhưng không. Cường cũng như nhiều nhà trong xóm nhà cháy  không được cấp sổ không được cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất. Cường đã bao lần làm đơn vác lên Phường lên Quận xin cho được đứng tên trên mảnh đất mà gia đình anh đã hơn ba mươi năm nay tá túc nhưng vẫn không được. An cư thì mới lạc nghiệp. Các cụ bảo vậy. Vậy thì cái sự Cư không an kia đã trở thành một nỗi ám ảnh một cái dớp đầy rủi ro với Cường. Chả biết kiếp sau anh thế nào chứ trong bao năm qua thì Cường khổ quá: Nhà không được sửa không được cơi nới. Không được  vân vân... Và cái khổ ấy lại mỗi ngày một dày thêm bởi một cái đam mê rất khốn khổ khác của Cường: Anh mê viết văn và đeo đẳng cái mộng trở thành nhà văn. Thực ra thì cái mộng văn chương đã đeo Cường từ rất sớm. Hồi còn ở quê học trường cấp hai Hồng Đức anh đã lăm le tập viết văn. Anh muốn sau này được vào Đại học Tổng hợp văn. Nhưng số phận lại không chiều. Gia đình anh trong cải cách bị xếp hạng có vấn đề nên sự học của anh cũng vì đó mà gãy khúc. Đi khai hoang ở vùng đất mới Cường đánh đu với Đinh Công Diệp cũng là một nhà văn quê NB dạt lên. Hí hoáy viết mãi vừa viết vừa làm đủ thứ nghề: Bán thịt chó buôn đồng nát. Làm thợ mộc. làm hàng ăn... nghĩa là làm hầu như tất cả những việc mà một gã đàn ông nghèo có thể kiếm được để đổi mồ hôi lấy bát gạo. Cũng may cho Cường ông giời còn thương cái chí của anh nên " Ban" cho Cường một người vợ. Chị Lan vợ anh là một phụ nữ tuyệt vời. Xuất thân từ làng hoa Nhật Tân Hà nội chả biết giời xui đất khiến thế nào mà chị Lan chấp nhận lấy Cường và chấp nhận cùng anh sống cuộc đời lang thang nay đây mai đó chấp nhận theo Cường vào tận đất Sài Gòn này để chỉ với dăm cốc cà phê mấy chai bia mở một cái quán tại nhà nuôi và chăm cho con ăn học chăm cho ông chồng nửa khôn nửa dại bởi  lúc nào cũng ôm cái mộng đem văn chương ra mong cứu nhân độ thế. Nhớ có lần nhìn Cường đi chiếc xe Cúp đời 78 tã tệu ngày ngày xin tiền vợ mua xăng để đạp đến thăm mấy bạn văn chương ở cách nhà hàng mấy chục cây số tôi đã bảo Cường: Thôi ông vứt bố nó ba cái chuyện văn chương bán tống cái xe ghẻ này đi xem được đồng nào phụ vào với vợ hoặc không thì ra đầu phố chịu khó mỗi ngày làm lấy dăm cuốc xe ôm kiếm tiền mua gạo cho con... Nhưng Cường không nghe. Sau nghĩ lại thấy cái sự không nghe ấy của Cường nó có cái lí của nó. Thời này dẫu là cái xe máy như của Cường nhưng để thì còn là cái xe máy còn có cái thỉnh thoảng mà bình bịch cho vui tai chứ bán thì ở đất này chỉ có bán cho đồng nát. Còn nếu làm xe ôm thì... không khéo phải vạ. Người đời giờ dẫu có đi xe ôm thì cũng chọn chán. Họ ngồi xe còn ra hồn xe chứ ai dại ngồi lên chiếc 78? Chào họ có khi họ còn chửi cho. Và tất nhiên cuối cùng cái chuyện bảo Cường vứt bố nó ba cái văn chương đi chỉ là chuyện không tưởng. Anh đang say văn chương đang hận đời nữa. Đời đã đẩy anh như một hòn đất lăn miết mỗi ngày một hao đi một lấm lem đi. Vậy thì anh phải viết văn để .. ừ thì cũng lại như các cụ xưa dạy: Làm trai sống ở trong giời đất - Phải có danh gì với núi sông ! Cường đã không thể giàu không thể kiếm được nhiều tiền để vênh vang với đời thì anh viết văn để mong có ngày thành Nhà văn mà về quê vinh quy bái tổ. Nói gì thì nói cái anh nhà văn thời bây giờ tuy vẫn nghèo kiết xác vẫn khổ như con chó trong thơ Nguyễn Vỹ nhưng vẫn chưa bao giờ bị coi là hạng người thấp hèn. Trên cái mũ rách cáu bẩn và tấm áo rộng khoác hờ nhãn mác chằng đụp tổ đỉa của nhà văn vẫn lấp lánh đâu đó những hạt sáng của lương tâm phẩm giá và buộc người đời vẫn phải tôn trọng coi nó như MỘT CÁI GÌ ĐÓ. ! Vậy thì Cường quyết làm để trở thành một cái gì đó. Anh vẫn chí ít mỗi tuần một buổi dành tiền mua xăng đổ vào chiếc xe ghẻ để đi thăm bạn văn chương có khi gặp họ cũng chả có gì quan trọng lắm chả có văn mà đọc nhưng... đỡ nhớ. Thấy anh bỏ tiền mua báo Văn Nghệ Văn Nghệ Trẻ rồi cả Tạp chí Văn nữa tôi xót bảo anh: Ông đến tôi đi nhà tôi hai vợ chồng tuần nào cũng được hai suất báo biếu của Hội Nhà văn. Ông đến lấy một xuất đỡ phải mua? Cường nghe gật gù nhưng rồi vẫn không đến tôi xin báo vẫn bỏ tiền mua. Có lẽ anh nghĩ phải làm vậy mới tỏ được tình yêu của anh với văn chương ?

Hồi giữa năm nay Cường tập hợp và ra được một cuốn sách tập trện ngắn: QUÊ MỚI. Cái tên nghe mộc mạc như con người anh. Và những chuyện chứa trong đó hầu hết là chuyện của đời anh của những bác xích lô những cô quá lứa lỡ thì sống nghề chạy chợ những bà những đứa trẻ bán vé số dạo... xung quanh anh. Người dân xóm nhà cháy đọc truyện của anh và thấy họ trong đó. Họ trìu mến gọi anh là bác nhà văn. Cường có vẻ rất tự hào về điều anh là nhà văn của họ. Mà tự hào là phải. Hôm tôi đến thăm Cường lần theo cái số mà anh đưa vào tận đến gần xóm nhà cháy rồi tôi hỏi tên Cường người ta cứ ngớ ra: Ở đây có đến mấy chục người tên Cường. Vậy chớ cái ông Cường nhà chú làm nghề chi ? Tôi đỏ mặt lúng túng. Quen nhau hàng năm rồi có thấy Cường bảo anh làm một nghề nào ổn định đâu? Mà dân trong này thì người ta gọi nhau không phải theo lối Bắc. Người ta lấy cái nghề của người đó ra mà ghép vô: Bác Cường chữa xe đạp. Bác Cường làm xe ôm. Bác Cường Ba gác Bác Cường Lô tô...v.v. Vậy chớ còn bác Cường mà tôi quen ? Nhăn trán đến ba lần rồi cuối cùng đánh liều: Dạ bác Cường bác ấy viết văn!? Cha Dzậy sao hổng nói sớm. Tưởng kiếm Cường nào chớ Bác Cường Nhà Văn thì đó đó... chú đi kiểu này.... Mấy bác mấy cô tranh nhau bày đường cho tôi. Bỗng thấy ghen với anh. Ở đây anh quả là người nổi tiếng. Chả bù cho tôi. Mấy thằng em con dì ruột lần đầu đến chơi dừng hỏi thăm ngay trước cửa nhà ông anh rồi mà mấy bà hàng xóm quanh đó vẫn lắc đầu quầy quậy hổng biết!  Thấy tôi đến mấy bà mấy cô đang ngồi chơi Lô tô trước cửa nhà Cường vội né sang nhường lối. Cường chưa kịp để tôi ráo mồ hôi anh kéo luôn tôi vào gian bếp chật chội và tối như hũ nút nhà anh gỡ bỏ mấy chiếc quần áo tàng tàng treo bên ngoài một chiếc tủ và chỉ cho tôi. Thì ra đó là tủ sách của cường. Trong tủ bên cạnh những ông Đốt ông Lép bên những cụ Vích cụ Ban ... mắt xanh mũi lõ râu rậm bên Tây cạnh những bậc văn hào trưởng lão da vàng mũi tẹt người ta: Nguyễn Công Hoan Vũ Trọng Phụng Nam Cao... ẩn mình trong những cuốn sách dày cộp và úa vàng là một cuốn sách còn thơm mùi mực in: Cuốn Quê Mới của nhà văn Nguyễn Mạnh Cường! Nhìn vẻ mặt trang nghiêm và cũng đầy tự hào của anh tôi lén chắp tay vái anh ba cái và lặng lẽ rón rén giật lùi. Đó là chốn thiêng kẻ phàm phu tục tử này xin được kính nhi viễn chi đứng xa mà ngưỡng mộ.

alt Tủ sách nơi xó bếp
alt
Tôi ra gian ngoài ngồi thở. Chị Lan vợ anh đang đánh mắm tôm với chanh. Trước mặt chị là một đĩa bún trắng. Sẽ là một món bún chấm mắm tôm chanh một món ăn dân dã món ăn của kỷ niệm của quê xa mà đã quá lâu rồi không được thưởng thức. Mâm cỗ đãi khách hấp dẫn đến nỗi chỉ mới liếc qua miệng tôi đã ứa nước bọt còn dạ dày thì réo ầm ĩ réo đến ... không biết giữ thể diện cho chủ   thật mất lịch sự.

alt 

đằm trong bánh đúc mắm tôm

Vẫn đam mê chuyện văn chương là.... TÀI

 
alt

Vẫn như mọi khi Cường uống rượu và ăn rất ít. Bù lại anh nói nhiều về văn chương về những mấu nhân vật ngoài đời xuất hiện trong truyện của anh và khoe cả mấy bức thư của một cô cũng tên Lan nào đó từ Gò Vấp viết gửi cho anh tỏ lòng ngưỡng mộ. Bên ngoài cửa thỉnh thoảng lại thấy một vài ba ánh mắt liếc vào một vài bóng hồng lảng qua cùng với cái nhìn tò mò. Rõ ràng ở một cái xóm gồm toàn những người dân lam lũ bữa sớm chưa qua đã phải tất bật lo bữa tối thì việc có mấy ông nhà văn xuất hiện ngồi bù khú với nhau phớt lờ chuyện cơm áo nói toàn những lời có cánh trên giời dưới bể với họ được coi là một sự lạ. Nhưng điều đó lại lần nữa làm tôi ghen với Cường: Ở chốn này Cường đang long lanh đang là một ngưỡng mộ. Chị Lan tỏ ra là người biết chiều chồng chuộng khách. Chị gắp bún cho tôi liên tục. Hỏi chị sao mà lại cả gan lấy nhà văn. Chị chỉ cười. Cường thì trợn mắt: Lừa mãi mới được đó cha. Tôi gật. Có lẽ vậy. Với những gã nhà văn thời này cỡ như tôi với Cường thì nếu không giỏi lừa chắc chả ai lấy thật.
 
alt
Cường chỉ cho tôi chỗ góc nhà nơi tối tối anh ngồi oánh nhau với lũ muỗi và... viết. Anh bảo sắp sẽ ra tiếp một tập truyện ngắn nữa. Và rằng tiếp nữa anh sẽ viết tiểu thuyết. Cường ước có cái nhà rộng hơn một tý và đỡ ồn để anh không bị phân tán tư tưởng. Tôi an ủi anh rằng ông cứ viết đi. Ngày xưa Nam Cao còn ngồi viết trong tiếng vợ kêu con khóc và tiếng chửi mất gà của một bà hàng xóm lắm điều kia mà. Vậy thì cứ ngồi đây cứ đắm vào đám nhân quần này mà viết... Đừng tìm đâu xa cái xóm nhà cháy của anh cái xóm mà ngày này qua ngày khác anh hít thở bầu không khí của nó chứng kiến bao chuyện ngồi xổm nhân gian giáp mặt với bao kiếp lầm lụi những số phận trớ trêu... nếu để tâm thì chừng ấy cũng đã đủ tư liệu để anh viết anh bày lên trang giấy mà thành nhà văn. Cường trầm ngâm rồi gật gật.

Tôi nhìn anh và... tin rằng sau cái gật ấy là những tập truyện sẽ được tiếp tục ra đời. Tin lắm.

 

   Sài Gòn những ngày cuối tháng 2 - 2011

                                              KS

 

More...

TẾT CỦA MẸ

By Nhà văn Kao Sơn

        Vậy là từ tháng 8 năm 2009 đến nay đã hơn một năm cả nhà chuyển vào sống ở SG và cũng đã hưởng 2 cái tết ở đây. Với mình tết SG hầu như không để lại ấn tượng gì. Mình vẫn bảo SG có tết nhưng không có xuân. Xuân gì mà nắng kinh khủng... đường xá thì vắng hoe. Người dân ở đây tết đến là kéo nhau đi du lịch đi về các miền núi miền biển để tránh nắng. Không có lệ như ngoài Bắc kéo nhau đến nhà bạn bè bù khú. Nhà ai nấy lo. Và nhất là không có RÉT cái lạnh giá rất cần để kéo ng ta lại gần nhau tạo một ấm cúng và sẻ chia. Vậy thì cứ tết đến là lại nhớ quê. Ở NB cứ chiều mười lăm tức là còn tới một tuần nữa mới đến ngày ông Táo lên giời  là trước cửa nhà mình dân hàng hoa đã bày ra đủ loại hoa. Nhà mình ngoài NB gần quảng trường văn hóa nên chợ hoa năm nào cũng diễn ra ở đây. Và chiều nào mình cũng thơ thẩn ở đó ngắm hoa ngắm người. 2 cái tết SG mình k còn được hưởng cái kk đó nữa.
         Sáng nay mùng một tết Tân Mão theo lệ muốn viết vài dòng khai bút nhưng nghĩ mãi chả viết được gì. Đành Posd lên đây bài thơ viết năm còn ở NB bài thơ viết về Mẹ. Về cái tết của Mẹ. Mẹ năm nay đã 87 tuổi nhưng ơn giời mẹ vẫn khỏe vẫn tỉnh táo. Posd lên như một sự tri ân cảm tạ giời đất đã ban cho mẹ sức khỏe cùng tuổi thọ về sự hy sinh của mẹ cho cháu con.


Mẹ với tết năm 2009 ở căn nhà 86 Lý Thái Tổ- NB

Mẹ chuẩn bị tiền mừng tuổi cho con cháu

Năm nay mẹ tròn 87 tuổi giời

Các cháu vẫn được hưởng tiền mừng tuổi của Bà

Cả nhà xum họp trong đêm giao thừa mừng đón xuân Tân Mão

TẾT CỦA MẸ - 2009

Mẹ tôi lo tết từ rất sớm

Nhưng chỉ lo thôi... chả sắm gì

Mẹ lấy chiếc áo may năm trước

Ra phủi bụi rồi lại cất đi


Vừa mới qua cữ rằm tháng chạp

Chưa tiễn  ông Công lên chầu giời

Mẹ đem ống giang ra chẻ lạt

Chiếc mo cau cũ mang đem phơi


Rồi mẹ căm cụi quét cửa nhà

Lấy chiếc khăn ướt lau bàn thờ

Trước ảnh cha tôi người đứng lặng

Chắc là người nhớ thủa xa xưa


Hăm tám hăm chín trời đổ rét

Mưa bụi giăng giăng kín dất trời

Đào quất đổ về bày khắp lối

Người đi sắm tết thật đông vui


Mẹ tôi bần thần mở ruột tượng

Lấy ra một tập tiền một nghìn

(Tiền ấy mẹ dành từ năm ngoái )

Gọi cháu con đến vây xung quanh


Mẹ bảo Năm nay mừng tuổi sớm

Mừng con khoẻ mạnh cháu lớn nhanh

Lại giục tôi mua mấy nắm lá

Nấu để cả nhà tắm đón xuân


Đêm ba mươi tết bắn pháo hoa

Mẹ dặn xem xong về xông nhà

Rồi mẹ thắp hương bàn thờ tổ

Lầm rầm khấn vái cầu ông bà


Sáng sớm mùng một chúng tôi lấy

Chiếc áo mới mua ra biếu Người

Giục mẹ ướm thử mãi mới được

Mẹ cười: Vẽ chuyện quá đi thôi


Mẹ mặc áo mới có một lúc

Rồi lại cổi ra bảo để dành

Mẹ lấy trầu vôi têm bày đĩa

Đợi mấy bạn già đến cùng ăn.


Rồi ba ngày tết lặng qua mau

Mẹ tôi ở nhà chẳng đi đâu

Mùng bốn tốt ngày mẹ ra chợ

Mua về dúm muối cho ngày sau.

More...

CHÀO XUÂN TÂN MÃO

By Nhà văn Kao Sơn

             

             
             
   
 

Mấy hôm rồi ham vui nghe mấy bạn rủ đi Tây Ninh đi liền. Nhưng một lúc ngồi bên một khe suối nhỏ nhìn tảng đá và dòng nước lại bỗng dưng buồn. Đá thì cứng mà tròn nhẵn. Thì ra đá bị ăn đòn bởi dòng nước mềm đến... dịu dàng. Và cũng lại như thời gian vậy. Thời gian còn mềm hơn dịu dàng hơn vậy mà đã bào mòn bao thứ: Từ thân hình còm cỗi của ta đến niềm tin của ta tình yêu nơi ta đặt lòng tin vào con người... chao ôi cái sự dịu dàng mà nham hiểm. Lại thấy lo lo. Ta vào SG vậy là đã tròn một năm rồi. Tròn một năm phơi mặt ra với nắng gió SG. Liệu ta có đang mòn đi đang gỉ ra đang teo tóp lại ? và nghĩ cũng nên làm một vài dòng để ghi vào Nhật kí này... bởi lẽ.... biết đâu... thời gian như nước chảy nó bào mòn đi mất những gì ta đã có...

Hồi này năm ngoái chuyển cả nhà vào SG và để lại nỗi nhớ quê nơi xa. Câu thơ viết vội hồi ấy vẫn còn đó:

....

Thế rồi tôi bỏ xứ quê

Chạy theo thuốc lú bùa mê xứ người

Ném mình cho mấy cuộc chơi

Buồn vui mấy bận khóc cười bao phen

Mặt người như lạ như quen...

....

Còn bây giờ thì vẫn thế. THẤY ĐỜI LÀ NHỮNG ĐÁM ĐÔNG ...THẤY ĐỜI MÌNH LÀ NHỮNG CHUYẾN ĐI ... nghe nhạc Trịnh và buồn. Vẫn thấy thế. Vẫn những mặt người như lạ như quen. Tìm thấy mình trong cái số đông gần 10 triệu ng. Mà lại thấy bơ vơ. Như một hạt cát thôi mà không tìm được chỗ để lắng xuống. Chiều loang khói thuốc... lại nhớ quê. Nhớ những người bạn chiều gọi nhau í ới qua đt rủ di uống café. Mà có khi cũng chả gọi cho tốn tiền. Một cái tin nhắn 2.500đ: cf? vậy là hiểu. ngồi uống cf và nhìn ra đường phố ... Bây giờ cái hy vọng ở miền đất mới cuộc đời mình sẽ khác chỉ vẫn đang luẩn quẩn đâu đó? Trong khói bếp cạnh vỉa hè SG một chiều ngồi nhậu thịt chó với mấy gương mặt cũng hốc hác như mình ? Trong một nhà hàng sang trọng mà một người bạn làm quan quen tiêu tiền chùa dẫn vào? Và trong những đêm trăng đứng trên sân thượng nhìn về phương bắc?


        
    
Chiều nay chiều 30 tết. Năm Canh Dần đã qua và chỉ còn mấy tiếng đồng hồ nữa thôi năm Tân Mão đang đến. Cái năm con Mèo gánh trên đầu chữ Tân. Khấp khởi mong những điều MỚI tốt đẹp hơn sẽ đến với mình và gia đình.


      
 
NĂM TÂN MÃO _ CẦU MONG QUỐC THÁI DÂN AN CHÚC TẤT CẢ BẠN BÈ TÔI - NHỮNG NGƯỜI TÔI YÊU THƯƠNG QUÝ TRỌNG MỘT NĂM MỚI VỚI NHỮNG HY VỌNG VÀ THÀNH CÔNG MỚI. CẦU MONG ĐỨC PHẬT TỪ BI BAN PHƯỚC ĐỂ YÊU THƯƠNG HẠNH PHÚC LUÔN THẤM ĐẪM ĐƯỜNG ĐỜI TA ĐI

        

     

    
                                             ĐÓN GIAO THỪA




More...